Đá cuội ngủ quên giờ giật mình tỉnh giấc
Ngàn năm qua vẫn còn đó ánh trăng vàng.

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

Đổi - truyện cực ngắn Trùng Trùng Vân

                            Đổi
                                             Truyện cực ngắn

Tôi đang ở trong một ngôi nhà lạ và bên cạnh là người đàn ông mà tôi không quen biết nhưng trong thâm tâm chợt có suy nghĩ ông là cha tôi.
Chẳng biết chuyện gì đang xảy ra nữa!
Tôi vùng chạy.
Ông đuổi theo tôi: "Con đi đâu vậy?"
"Tôi phải đi tìm cha tôi!"-tôi vùng vằng
"Ba đây! Sao con không nhận ra?"-ông bật khóc
"Ông nói láo! Tôi không tin!"
"Bây giờ, ta là cha của con. Cha của con giờ đã là cha của người khác rồi! Con gái của ta cũng đã không còn là con của ta nữa!"
Tôi sà vào lòng ông. Hai cha con chan hòa trong nước mắt. Vì dù sao ông cũng là cha tôi trong đời này.

Trùng Trùng Vân
0979.601.250






1 nhận xét:

  1. Có lẽ ở Trùng Trùng Vân luôn có gì đó ám ảnh, có gì đó chưa được nguôi ngoai, nên anh chỉ viết được rất ngắn, thật cô đọng, hàm súc. Nhưng rồi thì, cuối cùng, anh vẫn gửi tới mọi người một thông điệp, lạ mà quen, đó là tình yêu thương giữa người với người là không biên giới.

    Trả lờiXóa