Huế mơ
Bởi uống nước dòng sông mang tên Hương
Nên hơi thở em mang mác hương trầm
Môi thanh tân, em dịu dàng thưa dạ
Dẫu nghe quen anh vẫn cứ mơ thầm
Mây ngàn phương về dạo cố đô
Ngắm áo em bay, mây cũng thẩn thờ
Nên chiều về Huế nhiều sương khói
Có dòng sông nằm như một đường tơ
Phố thì xưa em thì luôn mới
Như búp sen non thanh khiết giữa đời
Hồn tượng đá cũng biết lòng anh đã...
Sao nón cứ nghiêng môi chẳng mở lời
Huế và em nửa hư nửa thực
Quyến rũ anh vào xứ sở mộng mơ
Em và Huế thâm trầm không thể tưởng
Ôi con sóng ngầm xô lệch những đường thơ.
Huỳnh Văn Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét