Đá cuội ngủ quên giờ giật mình tỉnh giấc
Ngàn năm qua vẫn còn đó ánh trăng vàng.

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Bên cổng trường Thốt Nốt - thơ Trịnh Bửu Hoài


Bên cổng trường Thốt Nốt

Sáng nay phượng nở. Trời Thốt Nốt
đỏ như môi người con gái. Sân trường 
lặng lẽ quá. Dấu chân nào thao thức 
gọi tên người. Áo hạ mơ sương

Sáng nay nắng biếc. Trời Thốt Nốt
bâng khuâng mùa mây trắng. Người ơi
có về mái trường xưa. Để nhớ
mùi thơm giấy mực của một thời

Sáng nay mưa nhẹ. Trời Thốt Nốt
như bỗng buồn hơn. Những hồn nhiên 
người mang đi. Còn ta ở lại 
se sắt lòng một nỗi niềm riêng

Sáng nay xanh thẳm. Trời Thốt Nốt
chợt lá vàng bay. Có phải thu 
về theo hồn của ngày xưa ấy
Chỉ bóng người sao vẫn biệt mù...

Mùa hạ 2000
                               
                                             Trịnh Bửu Hoài


 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét